Gốc > TRANG THƠ >
Đỗ Thị Hoa @ 14:20 08/02/2012
Số lượt xem: 1100
Valentine !

Ngày tình yêu em trông chờ mỏi mắt
Đợi anh về rạo rực con tim
Có biết bao người phụ nữ mong chồng
Tặng vợ những món quà giá trị.
Em chẳng thích những đồ xa xỉ
Mà tầm thường không ý nghĩa đâu anh
Em chẳng thích ngày này thành gò ép
Buộc anh mua và tính toán quá nhiều.
Anh ơi anh, tình yêu đâu có phải
Chỉ một ngày ngắn ngủi hôm nay
Tình chúng ta theo vòng quay Trái đất
Theo thời gian, theo mãi ngàn đời.
Em thiết nghĩ không quà nào em thích
bằng tình yêu ta dành cả cho nhau.
Luôn trân trọng, yêu thương, gìn giữ
Biết quan tâm, săn sóc hàng ngày.
( Bình Lục 14/2/2004 - Đỗ Hoa )
Đỗ Thị Hoa @ 14:20 08/02/2012
Số lượt xem: 1100
Số lượt thích:
0 người
- ĐÊM XUÂN (08/01/12)
- Có một ngày không anh (23/09/11)
- VÔ TÌNH (27/08/11)
- TÌNH TA ... (11/08/11)
- LÁ DIÊU BÔNG (04/08/11)




Valentine's Day !
TVM chào chủ nhà.Gần đến ngày Valentines, Đàm Đại mới nhớ đến câu chuyện “ Hai chú Thạch Sùng” , có thể câu chuyện này các thầy, cô giáo đã từng được nghe hoặc đã đọc, nhưng em mong thầy cô hãy đọc lại và suy ngẫm. Em thiết nghĩ câu chuyện này rất có Ý nghĩa, nhất là đối với việc giáo dục nhân cách cho học sinh thân yêu của chúng ta. Ví vậy thầy cô hãy kể, hoặc chuyển câu chuyện này tới cho nhiều thành viên violet, cũng như các em học sinh thân yêu.
Ở Nhật xảy ra một câu chuyện có thực 100% như thế này: Có một người vì muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường nhà kiểu kiến trúc Nhật thường đế một tấm gỗ ở giữa, hai bên trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để rỗng.
Khi anh ta dỡ tường ra, phát hiện có một chú thạch sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào vào tường bởi một chiếc đinh được đóng từ ngoài vào trong. Anh này thấy tình cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng vừa thấy tò mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc đinh, trời ạ, đây là chiếc đinh được đóng khi xây nhà 10 năm trước.
Rút cục là có chuyện gì thế này nhỉ? Chú thạch sùng này đã mặc kẹt trên tường mà vẫn sống được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức tường tối, thật không đơn giản chút nào. Có gì đó bất thường thì phải? Anh ta tiếp tục tục nghĩ ngợi, đuôi nó bị đóng chặt, không thể xê dịch được, thế nó đã sống được nhờ vào điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa sửa công trình của mình vội, muốn quan sát xem chú thạch sùng này đã ăn gì? Anh muốn nghiên cứ tìm hiểu xem sao.
Một lát sau, không biết từ đầu bò ra một chú thạch sùng khác, miệng nó ngoặm miếng thức ăn… ồ! Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ? Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng vào đuôi không thể đi lại được, một bạn thạch sùng khác đã kiếm tìm thức ăn mớm cho bạn trong suốt mười năm qua. Tôi nghe xong thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng nữa.
Các bạn ạ, cùng với sự phổ cập của máy tính trong xã hội con người, tốc độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp… ngày một nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng ta với nhau phải chăng cũng ngày một gần nhau hơn? Cho nên đừng bao giờ từ bỏ những người mà chúng ta yêu thương nhé!
Chúc thầy cô mùa Valentines, vui vẻ ,ấm áp ,hạnh phúc. Nếu có thời gian mong thầy cô ghé thăm trang http://violet.vn/damdaibk78/
Chúc các bạn ngày Valentine tràn ngập niềm vui nhe !
Chúc thầy ngày Valentines luôn ngập tràn yêu thương hạnh phúc !
Anh ơi anh, tình yêu đâu có phải
Chỉ một ngày ngắn ngủi hôm nay
. . . . . . . . . . . . . . . .. . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . . . . . .. . . . .. . . . . .
. . .. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .Em thiết nghĩ không quà nào em thích
bằng tình yêu ta dành cả cho nhau.
Thăm Đình Mông!