Một lần xung đột

Công việc cơ quan chẳng đáng gì với sức trai tráng trong tôi. Hôm nào cũng như hôm nào, tám giờ mới lao xe vào cổng cơ quan, ghé qua mỗi phòng một tí, làm vài chén trà nóng, dăm ba câu chuyện tầm phào, về phòng mình lại pha trà, có việc gì thì làm đến mười giờ rồi vươn vai, bẻ sườn rằng rắc đứng dậy. Tháng tháng lĩnh lương, đưa đủ cho vợ, có đồng lặt vặt thì để lại tiêu. Kể ra người khác nhìn vào cũng lí tưởng! Tiền ít thật, nhưng lúc nào cũng sạch sẽ, chỉnh tề.
Gần đây. tôi lại thấy kiểu làm việc chu kì đó thật tẻ nhạt, nhàm chán. Thần kinh bị ức chế, về nhà luôn cau có, thỉnh thoảng lại gắt với vợ con. Vợ tôi buồn lắm. Cô ta lặng thinh không nói gì, nhưng hay khóc thầm trong bếp. Những lúc chợt bắt gặp tôi bực lắm: "Có thế mà cũng chảy nước mắt" Đã vậy thì về sớm làm gì! Thế là có người rủ đi đánh bóng bàn, cầu lông là tôi đi liền.
Chiều nay dù cố hết sức, tôi vẫn bị thua hai séc trắng trước một ông già bên ngân hàng. Tôi bực tức trở về nhà. Bộ complê mới toanh của tôi nhăn như một con khỉ ở vườn bách thú đang treo trên dây phơi. Thế này thì ra thể thống gì nữa. Phải huy động tất cả nguồn lực từ khoản lao động nhịn đói nhịn khát tôi mới có bộ quần áo này. Có những lúc mùi thuốc lá bắt gặp ở bất cứ nơi nào nó hành hạ tôi ghê gớm. Người tôi nhão ra, thậm chí đến bữa cơm mà miệng thì đắng ngắt. Thế mà vợ tôi không biết quý trọng nó, cô ta coi thường nó. Nghĩ đến đây tôi không nhịn được nữa, tôi gầm lên:
- Người đâu mà vụng về thế hả giời. Cô nhìn xem, bộ complê của tôi hay là đống rẻ rách đây?
Vợ tôi từ tốn. Em mải nấu cơm trong bếp, lúc mở máy thì nó đã khô cong. Thôi ăn cơm xong em là đền.
Tôi tru lên:
- Cô là đến "tiếng thơ" cũng chẳng hết được. Nó mất dáng rồi! Cô thật là..
Chưa để tôi kịp nói hết, mắt cô ta loé lên còn miệng thì mếu máo:
- Sao anh thay đổi nhanh thế. Có mỗi bộ quần áo mà cũng quang quác lên. Thế sao mặc bẩn khong giặt ngay đi. Treo ở mặc cả tuần. Nó bốc mùi rồi đấy. Người ta đã giặtc ho rồi mà còn lắm chuyện. Mà tôi nói cho anh biết, diện nó vừa vừa thôi.
- Tôi có mỗi bộ này để đi họp hành, hội nghĩ, đám cưới đám treo. Lấy đâu ra mà diện. Không ngờ cô lại làm hỏng mất. Người đâu mà vụng thối vụng tha thế khôn biết.
Miệng vợ tôi tru lên. Đôi môi ngày nào mềm maị và hồng như trái chín giờ méo xệch đi. Cô ta lấy tay gạt phăng mớ tóc loăn xoăn trên má và tiến về phía tôi:
- Anh đừng cho tôi hiền mà bắt nạt tôi nhá! Ngày xưa anh điềm tĩnh, đứng đắn lắm cơ mà.
- Thế cô bảo bây giờ tôi thiếu đứng đắn à?
- Ai biết đâu đấy! hay gắt gằn với vợ con thế chắc phải có bồ bịch gì rồi.
- Ôi cái thằng đàn ông kém tài sắc như tôi làm sao cám dỗ được người đàn bà nào khác được cơ chứ.
- Thế mà có đấy. Bao nhiêu cô gái khen anh là hấp dẫn cơ đấy.
- Ô! Thế mà tôi chẳng biết gì cả.
Tôi cười phá lên. Mặc dù rất tức giận về bộ quần áo mới nhưng tôi lại phát hiện ra điều mà vợ tôi suy nghĩ lâu nay. Cô ấy hiền, không mấy khi nói to với người khác, kể cả chồng con. Chắc là trong lòng bức xúc lắm nên mới có thái độ như thế. Cô ấy thấy cười khoan khoái như thế tưởng là giả vờ nên quát lên:
- Đừng có mà qua mắt tôi, vờ vịt thế là đủ rồi.
Tôi không ngờ cơn thịnh nộ của vợ tôi lại bắt đầu lên như vậy. Lúc đầu còn chậm rãi, nhỏ nhẹ vì sợ hàng xóm nghe thấy. Thế rồi nó cứ to dần, to dần. Cô ta cứ gào lên không cho tôi cơ hội nào để xen vào nữa. Tôi biết làm gì khi một người đàn bà giận dữ? Cô ta ghen bóng. Buồn cười thật. Tôi mà lại đi theo một người đàn bà khác, mà theo vợ tôi, mà theo vợ tôi người đàn bà ấy vừa trẻ lại vừa giàu vó nữa. ừ! Nếu có một người như vậy cũng hay chứ sao! Cô ta sẽ chiều tôi hết ý.Nhiều khi ngườ ta không định giá nổi bản thân mình và nhiều khi cũng phãi ngỡ ngàng vì không ngờ mình lại có giá như vậy. Có một người đàn bà khác biết đâu tôi lại không cáu kỉnh như vậy nữa cho dù công việc ở cơ quan có nhàm cáhn đến đâu. Ôi! Cái thằng đàn ông ngớ ngẩn ơi! Tại sao lại không tìm hái một bông hoa nữa khi nó đang nở và toả hương.
Nhưng chẳng nhẽ tôi lại chịu trận lôi đình của vợ? Theo ý cô ta im lặng là đồng ý. Thật sự là tôi đã kịp làm gì đâu. Không thể thua một người đàn bà, nhất là vợ. Thế là khi cô ta nghỉ để lấy hưoi thì tôi cũng bắt đầu gào lên. Rằng cô đừng có vu vạ cho người khác. Tôi chưa bao giờ bồ bịch cả. Rằng cô là người duy nhất tôi yêu. Nhưng nếu cô còn già mồm thì tôi sẽ ra khỏi cái nhà này, để mặc mẹ con cô làm gì thì làm...
Có tiếng "cạch cạch" ở cầu thang. Vợ chồng tôi cùng ngỡ ngàng. Thằng con tôi đứng ở góc nhà từ lúc nào. Mắt nó mở to ngạc nhiên, và môi mấp máy như muốn nói điều gì. Tôi cứng miệng, không thể gào thêm được nữa. Một phút nặng nề trôi qua, nó bắt đầu lên tiếng:
- Sao bố mẹ lại ầm ĩ như cái chợ vữo thế này? Bố có biết rằng bố là người vô tích sự không? Sáng thì dậy muôn, chiều thì bống với ban mới về. Hai mẹ con kàm những gì bố biết không? Tay mẹ đang bị bỏng vì bộ quần áo của bố đấy! Thế mà bố hơi một tí là mắng mẹ, mắng con. Con hỏi bố, bố đã làm được gì cho mẹ nào?...
Thế bày thì chẳng ra thể thống gì nữa. Thằng con trai mà tôi yêu nhất trên đời lại kết tội bố nó như thế đấy. Rặt cái giọng của mẹ nó đây mà! Không biết từ khi nào mà nó alị có giọng điệu kiểu ấy? Đúng là rau nào sâu đấy, vợ tôi kinh ngạc nhìn con:
- Con ơi! Con nói vưói bố như vậy là hỗn đấy!
Thằng bé nức nở chạy vụt đi. Tôi quát lên:
- Đấy! Kết quả dạy dỗ con cái của cô đấy!
Cô ta chẳng kịp câu nói móc mói của tôi, chạy theo con trai:
- Thắng, về nhà ngay. Con không được chạy ra đường. Thắng ơi! Chờ mẹ nào!
Vợ tôi đuổi theo khá xa mà nó vẫn không kịp dừng lại. Nó giận bố mẹ rồi đây mà. Thằng bé tính quyết liệt lắm. Không kịp suy nghĩ, tôi cũng co cẳng chạy theo. Bóng vợ tô thấp thoáng ở phía trước mà tôi không sao mà đuổi kịp được. Thế mà mọi ngày tôi cứa chê là chậm chạp. Thế mới biết, có phải là lcú nào người ta cũng bộc lộ hết khả năng của mình đâu. Tôi thở dốc. Mệt đứt hơi. Đường phố đông ngẹt người. Ba chúng tôi cùng phải luồn lách như một con rắn. Tôi thấy mấy cô gái nhìn tôi cười ngặt nghễ. Mặc kệ! Hơi sức đâu mà để ý đến cô nào xinh xắn lại giàu có như vợ tôi vừa nói. A! Chỗ kia bị tắc đường rồi. Thế nào cũng bắt được hia mẹ con nó ở đấy. Tôi dấn lên một tí. Chiếc ôtô lù lù lao tới. Nước mắt đang chảy dài nên nó cứ văng mạng. Vợ tôi hét lên kinh hoàng rồi cũng lao theo. Trời ơi! Đầu óc tôi quay cuồng. Chiếc xe tải rít lên vì phải phanh gấp. Không hiểu sao cả ba chúng tôi đều bị ngã ập vào nhau. Người lái xe giận dữ vừa nhổ bọt phì phì vừa mắng chúng tôi: "Muốn chết cả nút hả? Muốn cho ông mày đi tù hả". Người xúm quanh đông nghịt. Một anh công an đến thổi còi "Toét! Toét" nhưng chúng tôi vẫn chưa chịu đứng dậy. Tôi ôm chặt vợ con vào lòng. Kho báu của tôi đây rồi! Tại sao cso lúc điên khùng tôi coi vợ con chẳng ra gì? Tạo sao tôi nỡ coi thường hạnh phúc mình đang có? Tại sao tôi lại nghĩ đến một người con gái khác? Vợ con là điêu lứo lao nhất trong tôi lúc này. Biết đâu vừa rồi chỉ trong nháy mắt thôi là tôi không được ôm ấp, vuốt ve, hôn hít kho báu của tôi nữa. Phải biết nâng niu hạnh phúc vì nóc chông chênh dễ vỡ lắm. Bất giác tôi phá lên cười rồi nói thầm với con trai: "Thắng này! Tí nữa mẹ sẽ mua gà về đãi bố con mình đấy". Con tôi toét miệng cười: "Con không cần phải như thế. Nhưng con biết bố đang nghĩ gì rồi! Từ nay bố sẽ về nhà sớm chứ?". "Hẳn rồi!" Tôi muốn nói với nó vài điều nữa thì nghe thấy tiếng quát giận dữ: "Có đứng lên không?Các người không biết bao nhiêu người ùn tắc ở đây à? Các người sẽ bị sử phạt hành chính vì gây rối trật tự công cộng! Ăn lắm ròi rửng mỡ hay sao mà nằm ra đường thế?".
Chúng tôi cùng bật dậy. "Phạt thì phạt! Ngán gì!". Mọi cái chẳng có ý nghĩa gì khi chúng tôi vừa lấy lại được bao nhiêu điều lớn lao hơn.
Nguyễn Thị Chuộng @ 20:33 29/06/2011
Số lượt xem: 314
- Tương tư (20/06/11)
- Anh vẫn nhớ em (06/05/11)
- Những cô nàng thích yêu kiểu ‘xen canh’ (03/05/11)
- Anh vẫn chờ ! (25/01/11)
- YÊU TRONG BÓNG ĐÊM (15/01/11)




Các ý kiến mới nhất